30-12-2012 (VF) — Theo Tổng cục Du lịch, số khách quốc tế đến Việt Nam trong năm 2012 đạt hơn 6,8 triệu lượt, vượt kế hoạch 0,3 triệu lượt và tăng gần 14% so với năm 2011. Khách du lịch nội địa đạt 32,5 triệu lượt, tăng hơn 8,3% so với năm 2011. Nhờ vậy, tổng thu từ hoạt động du lịch năm 2012 đạt 160.000 tỷ đồng, tăng trên 23% so với năm 2011 (VnExpress, 30-12).
Các quốc gia có lượng khách đến Việt Nam tăng mạnh nhất là Nga với gần 71,5%; Phần Lan tăng gần 43%; Hàn Quốc tăng gần 30%; Malaysia tăng hơn 28%; Lào tăng trên 27%; Thái Lan tăng hơn 24%; Nhật tăng gần 20%… Tuy nhiên, các thị trường châu Âu với số khách chi trả cao đã giảm mạnh như Tây Ban Nha giảm 3,6%, Đức giảm 6,4%, Bỉ giảm 13,5%…
Khách đi theo các tàu biển đến Việt Nam tăng gấp 6 lần năm trước, trong khi đi đường hàng không chỉ tăng 10%. Nhiều hãng tàu Costa, Amazara Journey, Star Cruises, SuperStar Aquarius… mang theo hàng nghìn khách du lịch đã cập các vùng biển Việt Nam.
Du lịch Việt Nam được đánh giá rất giàu tiềm năng nhưng chưa được khai thác tốt.
—
* Liên quan:


Tổng quan chuyển động Tài chính - Ngân hàng 24-5-2013
Dấu hiệu nhận biết một số nông sản Trung Quốc
Đầu tư ra nước ngoài của Việt Nam Q1.2013
Năm 2030: Nguy cơ mất hơn 1/3 diện tích rừng ở tiểu vùng sông Mekong
Tổng quan chuyển động Tài chính - Ngân hàng 22-5-2013
Top 10 thị trường xuất khẩu và nhập khẩu của Việt Nam 4T.2013
Lộ trình tái cơ cấu Viettel
Tổng quan chuyển động Tài chính - Ngân hàng 20-5-2013
Ngành thép khó "khởi sắc" trong Q2.2013
Miền Trung - Tây Nguyên: Hạn hán kéo dài gây nhiều thiệt hại
Thay đổi tổ chức của ngành y tế
Toàn cảnh kinh tế Việt Nam 24-5-2013
Công nghệ in 3D – bước đột phá trong chế tạo của nhân loại
Toàn cảnh kinh tế Việt Nam 22-5-2013
Quy mô của các ngân hàng tại Việt Nam 2012
Nét mới trong danh sách các thành viên Bộ Chính trị 2013







Đây là tin vui hiếm hoi trong bảng tổng kết cuối năm 2012 cho nền kinh tế nước ta. Như vậy, chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng vào kỳ vọng lượng khách sẽ tăng trưởng hơn nữa trong tương lai, tuy nhiên để đạt được con số 8 triệu khách quốc tế thì ngành du lịch phải có những nỗ lực cải thiện chất lượng dịch vụ gấp đôi so với hiện nay đồng thời nhà nước cần khuyến khích các doanh nghiệp tư nhân tích cực tham gia vào nền công nghiệp không khói đầy tiềm năng này.
Tôi cảm thấy rằng đây là giai đoạn cần thực sự tăng cường các hình thức dịch vụ du lịch một cách đa dạng có mục tiêu cụ thể nhằm tạo điều kiện cho những kết nối tinh tế giữa các nhân tố mà làm nên sự hội tụ thành nguồn cảm hứng thúc đẩy cho phát triển kinh doanh thương mại nói chung.
@Othodiana: Đúng như vậy. Nhưng bạn cũng hãy đến Đà Nẵng để thấy năm ngón tay Ngũ Hành Sơn nay đã cụt một để thấy cái giá phải trả nếu XH thiếu năng lực tôn tạo và “thực sự” phát triển.
Ngũ Hành giờ đổi ra Tứ Quý rồi bác Phiếm nhỉ.
Đồng ý rằng đó là một trong những sự hủy diệt trong quá trình sáng tạo, còn hơn là chúng ta nắm trong tay vô số tài nguyên thiên nhiên giá trị mà không biết khai thác thậm chí là làm ngơ cho những hành vi chụp giật chỉ biết vơ vét của cải sẵn có, làm giàu thiếu trách nhiệm, để từ đó XH nhận biết được cái gì là giá trị hiện hữu có thể nắm bắt mà gìn giữ cho các thế hệ tương lai.
Tuy chưa có dịp chứng kiến nhưng bạn chắc cũng thấy được Đà Nẵng đang có những bước phát triển chắc chắn thông qua phương tiện truyền thông rồi nhỉ. Năm mới chúng ta nên bàn đến những hi vọng và cách thức hành động thì có lẽ là giải pháp tiếp cận vấn đề tốt hơn cả, chúc vui vẻ!
@Othodiana: Vốn dĩ tôi không định tranh luận tiếp, vì nghe qua cách bạn nói, tôi đoán bạn còn trẻ, và mức độ trải nghiệm hạn chế. Nhưng có lẽ không nên để bạn hụt đi một phần kiến thức xã hội. Nên hy vọng nói ra bạn sẽ biết cách lắng nghe hơn.
Hẳn bạn cũng nên đọc kỹ lại term “creative destruction” của Joseph A. Schumpeter trong cuốn Capitalism, Socialism and Democracy ấn bản năm 1942 để thực sự hiểu ông ta nói gì.
Tôi không đồng ý rằng phá bay một quả núi đã ở đó cả ngàn năm, và đã là một phần của thiên nhiên lại được gọi là “khai thác.” Nếu bạn hiểu về kinh tế, đó là một dạng rent-seeking game.
Nói về Đà Nẵng. Từ năm 1999 tới nay, mỗi năm ít nhất 1 tới 2 lần tôi thăm xứ sở này. Rất nhiều chủ đầu tư bất động sản ở xứ này là người quen của tôi, kể cả các chủ tới mua lại sau bằng M&A cũng là người quen, kiểu như Peter Ryder, boss của Indochina Cap đang vận hành khu được gọi là đẹp nhất của Đà Nẵng: The Nam Hai Villas.
Cái phát triển ầm ĩ bề mặt đã lấy sự huyên náo che đi rất rất nhiều vấn nạn bên trong. Sự thật là nhiều người dân Đà Nẵng yêu quý ông Bá Thanh, người vừa được bổ nhiệm ra làm Trưởng ban Nội chính TƯ. Tuy nhiên, họ đều nhìn cách cư xử của ông như một vị Vua. Vua không còn là phương thức điều hành hiện đại và hiệu quả, và bền vững nữa. Chúng ta đang ở thế kỷ 21 rồi.
Để có những con đường đẹp và cây xanh, đã có nhiều dự án đầy dấu vân tay các quan chức. Nhiều công trình mọc lên rồi lại đập đi, che phủ ra ngoài những công trình khác mà người dân ĐN nói rằng chỉ để “xóa dấu vết” của đầu tư kém hiệu quả.
Đà Nẵng có câu: “Trời của Thanh, Đất của Thanh, Con chim trên cành là của Tuấn Anh (Bộ trưởng Văn hóa hiện nay)”
Nhưng câu này đã bị đổi thành: “Trời của Thanh, Đất của Thanh, Con chim trên cành là vẫn của Bá Thanh.”
Mới đây nhất, câu này được thêm đuôi: “Nhưng con chim trong quần là của Tuấn Anh.”
Nếu bạn nói tới thế hệ tương lai, thì nếu không dừng lại việc tiêu hủy môi trường, thì sẽ không còn Ngũ Hành Sơn nào cả.
Tôi thích chỉ cho bạn ví dụ Ngũ Hành Sơn vì đã nhiều năm nay, mỗi lần tới ở một hotel hay resort tôi lại quan sát xem họ lạm dụng đá núi tới mức nào. Có thể nói ngắn gọn, các công trình xây dựng đó ngày càng “nghiện” tiêu phá các loại tài nguyên thiên nhiên – những loại khốn thay không thế tái tạo – và ngày càng lạm dụng ở mọi nơi mọi chỗ.
Rất nhiều loại đá đẹp, đã được sử dụng trong các công trình rất xấu, đó là một thực tế. Tuổi thọ các công trình cũng chẳng được bao nhiêu. Bạn hãy thông cảm cho suy nghĩ của tôi vì từ những năm 1990 tôi đã tới Hy Lạp và Ý, những nơi họ sử dụng rất nhiều vật liệu đá từ thời cổ xưa để tạo nên các kiệt tác. Trải qua 2000 năm, những công trình vẫn còn đó, vẫn là nguồn thu du lịch, nhưng chắc chắn Đà Nẵng không phải là nơi như thế.
Hãy xem cái thang máy vô duyên bỗng nhiên đặt giữa trời để cho khách “tiện lợi” lên núi, vừa xấu vừa hỏng phong thủy, vừa tốn kém và vừa làm mất thiên nhiên đẹp hoàn mỹ. Bỏ thì thương, vương thì tội. Phá nó đi cũng tốn cả núi tiền.
Hãy đi, hãy quan sát, hãy tư duy và hãy trang bị cho mình những kiến thức thật sâu để có thể đánh giá chuẩn xác và có trách nhiệm với tương lai.