Bầu cử và các nhóm lợi ích đặc biệt


30-12-2012 (VF) — Những mô hình mà chúng ta thảo luận ở những phần trước cho rằng tất cả các cá nhân đều được thông tin đầy đủ về hậu quả của tất cả những phương án đang được xem xét, tất cả đều đi bỏ phiếu, và họ đánh giá lá phiếu của mình trên cơ sở những ý nghĩa là mỗi phương án đều có phúc lợi (riêng) cho họ.

Có nhiều người cho rằng phân tích đó không đảm bảo miêu tả một cách thích hợp đối với quá trình chính trị. Mặc dù theo hiến pháp thì mỗi người có một lá phiếu, nhưng một số lá phiếu lại có hiệu lực hơn những lá phiếu khác. Theo cách nhìn đó thì kết quả của quá trình chính trị chính trị phản ảnh quyền lực chính trị của các nhóm lợi ích chính trị.

Chúng tôi giới hạn thảo luận này ở một số vấn đề hẹp hơn: Lý thuyết  kinh tế nói gì về các nhóm lợi ích có thể có ảnh hưởng? Và chúng ta có thể kết hợp như thế nào tính hiệu lực của các nhóm lợi ích với việc mỗi cá nhân ở Hoa Kỳ chỉ có một lá phiếu?

Trả lời cho những câu hỏi này liên quan đến cuộc thảo luận của chúng ta ở chương trước nói về lợi ích công cộng như là HHCC. Chúng ta đã thấy rằng quản lý có hiệu quả khu vực công cộng là quản lý HHCC. Cũng tương tự, việc lựa chọn các quan chức được bầu, những người có năng lực và phản ánh các gái trị tương tự như của chúng ta, là một hàng hóa công cộng.

Đồng thời, chúng ta nên lưu ý rằng đề ăn không trong nhóm nhỏ có thể không nghiêm trong như ở nhóm lớn. Do đó việc hình thành nhóm lợi ích của một số ít nhà sản xuất thép để thuyết phục Quốc hội hạn chế nhạp khẩu thép sẽ dễ dàng hơn việc hình thành lợi ích của số đông người sử dụng thép, những người sẽ bị hạn chế này tác động ngược lại. Mỗi người sản xuất nhiều đều có nhiều cái để nhận hơn mỗi người tiêu dùng phải mất, mặc dù tổng nhận được (lợi ích) của người sản xuất có thể trên thực tế thấp hơn tổng số mất mát của người tiêu dùng.

Các nghiệp đoàn từ lâu đã nhận thấy bạn chất của vấn đề ăn không, do đó họ đã tìm đến những cửa hàng bị đóng cửa, buộc tất cả công nhân hỗ trợ trong những hoạt động mà họ cho là sẽ vì lợi ích tập thể của công nhân. Nhưng một khi họ đã có quyền lực đó, họ đã mưu cầu sử dụng nó không chỉ ở bàn thỏa thuận mà còn cả trên trường chính trị nữa, ở đó họ hành động với tư cách một nhóm đặc biệt.

_______
* Joseph E. Stiglitz (Người dịch: Nguyễn Thị Hiên và những người khác), 1995, Kinh tế học công cộng, NXB Khoa học và Kỹ thuật
______