Khuyến khích đối với cá nhân


8-2-2013 (VF) — Một điểm khác nhau quan trọng giữa các DNCC và DNTN là ở cơ cấu khuyến khích đối với công nhân viên làm việc cho chính phủ.

Những hạn chế đối với cơ cấu tiền lương

Các nhà quản lý DNCC ít khi có cơ cấu trả lương gần sát với lợi nhuận giống như các nhà quản lý DNTN lớn. Ví dụ, một doanh nghiệp của chính phủ trả lương cho giám đốc công ty của mình cao hơn lương của Tổng thống Hoa Kỳ gấp 5 lần là không thể chấp nhận được. Hạn chế này quan trọng thế nào là vấn đề của nhiều cuộc tranh cãi. Việc đó có tác dụng đến phẩm chất của những người mà hãng thuê và nỗ lực của nhà quản lý trong công việc điều hành. Có những người cho rằng những nhà quản lý đã phải làm hết sức mình, và khen thưởng bằng tài chính chỉ là một phần của động cơ khuyến khích họ mà thôi; và cũng có những người cho rằng có ít bằng chứng để chứng minh các nhà quản lý đã làm cách nào đó khác đi rất nhiều.

Thời gian làm việc

Điểm khác nhau quan trọng thứ hai là sự dễ dàng thải hồi các cá nhân. Rất khó thải hồi một cá nhân ra khỏi nơi làm việc nào đó của chính phủ. Thuộc tính an toàn này thường được những người làm trong khu vực của chính phủ coi là một trong những đặc điểm tốt của nơi làm việc cho các cơ quan nhà nước. Trước khi có chế độ viên chức nhà nước thì viên chức liên bang phục vụ theo lệnh riêng của tổng thống; một phần bổng lộc trong việc thắng cử là quyền được chỉ định những người giúp việc, trợ lý cho công việc của chính phủ. Ngày nay, những người được chỉ định là các bộ trưởng của các bộ và những người làm việc trực tiếp dưới quyền của họ (như thứ trưởng, trợ lý bộ trưởng, trợ lý thứ trưởng). Mặc dù dụng ý của luật công chức là hình thành một hệ thống hành chính chuyên nghiệp, không chịu áp lực chính trị, nhưng dù không bị thải hồi vì các lý do chính trị thì cũng vẫn bị sa thải vì lý do thiếu năng lực.

Sự kết hợp những hạn chế về khen thưởng đối với kết quả làm việc tốt và thiếu các biện pháp kỷ luật đối với kết quả yếu kém rõ ràng là có vai trò quan trọng trong việc giải thích hành vi quan liêu. Đồng thời, chính phủ có thể thu hút được những người sự an toàn cao và họ không cho rằng thiếu các hình thức khen thưởng cao như là một sự mất mát, bởi vì dù sao họ cũng không nhận được tiền lương cao trong khu vực tư nhân.

_________
* Joseph E. Stiglitz (Người dịch: Nguyễn Thị Hiên và những người khác), 1995, Kinh tế học công cộng, NXB Khoa học và Kỹ thuật
_________