Mạo hiểm hơn nhưng không rủi ro hơn


5-11-2012 (VF) – Với phần đông các nhà đầu tư tài chính, sử dụng đòn bẩy (vay mượn để huy động thêm nguồn lực) đồng nghĩa với chấp nhận mức rủi ro cao hơn. Alfred Winslow Jones – bố già huyền thoại của các hedge fund*– không nghĩ như vậy.

Trong bản cáo bạch gửi riêng tới các đối tác chưa tham gia quỹ của mình vào năm 1961, Jones giải thích phép mầu ‘phòng hộ rủi ro’ bằng ví dụ sau.

Giả sử có hai nhà đầu tư, mỗi người đều có khoản vốn 100.000 USD. Giả sử cả hai đều có kỹ năng lựa chọn cổ phiếu giống nhau và cùng lạc quan về triển vọng thị trường.

Nhà đầu tư thứ nhất, vận hành theo các nguyên tắc quản lý quỹ thông thường, bỏ 80.000 USD vào các cổ phiếu tốt nhất và giữ an toàn 20.000 USD còn lại bằng cách đầu tư trái phiếu.

Nhà đầu tư thứ hai, vận hành theo nguyên tắc của Jones, vay thêm 100.000 USD nữa để có trong tay lượng tiền tổng cộng 200.000 USD, sau đó dành 130.000 USD cho các cổ phiếu tốt nhất và bán khống 70.000 USD cho các cổ phiếu tồi. Cách quản lý này mang lại cho nhà đầu tư thứ hai nhiều cơ hội để đa dạng danh mục hơn. Với 130.000 USD, nhà đầu tư này có thể mua được nhiều loại cổ phiếu tốt hơn. Đồng thời, nhà đầu tư này cũng ít phải mạo hiểm với biến động thị trường hơn.

Alfred Winslow Jones; 9-9-1900 — 2-6-1989

Nhờ 70.000USD bán khống; khoản bán khống này sẽ cân bằng với khoản đầu tư 70.000 USD vào các cổ phiếu tốt. Và như vậy, giá trị mạo hiểm với thị trường chỉ còn 60.000 USD. Nhắc lại rằng giá trị mạo hiểm của nhà đầu tư đầu tiên là 80.000 USD. Kết luận của Jones: người quản lý hedge fund ít phải chịu rủi ro phát sinh từ lựa chọn cổ phiếu (do có cơ hội đa dạng danh mục tốt hơn) và ít phải chịu rủi ro từ biến động thị trường (do có khoản bán khống phòng hộ).

Thậm chí, cách quản lý của Jones còn tốt hơn vậy. Giả sử chỉ số thị trường tăng 20%, và nhờ lựa chọn tốt cổ phiếu, nhà đầu tư của Jones nhận thấy họ đã vượt trên thị trường 10%, tức là có lợi suất 30%. Khoản bán khống cũng vẫn tốt như thường: Nếu chỉ số thị trường tăng 20% thì khoản bán không chỉ phải chịu mức tăng 10% vì đã chọn bán khống các công ty có kết quả hoạt động kém hơn mức bình quân của thị trường.

Kết quả kinh doanh của hai nhà đầu tư được trình bày trong bảng sau

Nhà đầu tư
theo cách truyền thống

Nhà đầu tư
theo nguyên tắc của Jones

30% lợi nhuận từ 80.000 USD đầu tư vào cổ phiếu tốt 30% lợi nhuận từ 130.000 USD đầu tư vào cổ phiếu tốt
10% lỗ từ 70.000 USD đầu tư vào bán khống cổ phiếu tồi
Lợi nhuận: 24.000 USD Lợi nhuận: 39.000-7.000
= 32.000 USD

 

Hãy xét thêm trường hợp thị trường sụt giảm. Cách đầu tư của Jones vẫn hiệu quả hơn, khi chỉ số thị trường mất đi 20%.

Nhà đầu tư
theo cách truyền thống

Nhà đầu tư
theo nguyên tắc của Jones

10% lỗ từ 80.000 USD đầu tư vào cổ phiếu tốt 10% lỗ từ 130.000 USD đầu tư vào cổ phiếu tốt
30% lãi từ 70.000 USD đầu tư vào bán khống cổ phiếu tồi
Lỗ: 8.000 USD Lợi nhuận: 21.000 – 13.000
= 8.000USD

Một điểm mấu chốt trong ví dụ của Jones là kỹ năng lựa chọn cổ phiếu  – cho dù là cổ phiếu tốt hay cổ phiếu xấu cũng phải chọn đúng.

Nếu câu chuyện trên mới chỉ minh họa cho thành công của Jones nhờ sự sáng tạo được sinh ra từ tư duy khác biệt thì cả sự nghiệp huyền thoại của Jones chính là những thực hành liên tục (có thể là vô tình) các nguyên tắc sáng tạo 3D.

* Sebastian Mallaby, 2010, More Money Than God: Hedge Funds and The Making of New Elite, The Penguin Press.