Những hạn chế đối với phân phối thu nhập và cung HHCC có hiệu quả


11-12-2012 (VF) — Khi đánh giá tác dụng của các chương trình, hình như các chương trình, hình như các chính phủ thường quan tâm đến vấn đề ai được lợi. Chính phủ thường coi trọng lợi ích mang lại cho người nghèo hơn là đối với người giàu. Cũng như phân tích trước đây cho rằng có thể đơn giản cộng các tỷ lệ thay thế cận biên, những lượng mà mỗi cá nhân sẵn sàng trả tiền ở cận biên để tăng thêm HHCC, đối xử công bằng giữa người giàu và người nghèo. Vậy,những cách tiếp cận này được phối hợp như thế nào?

Trong chương  4, chúng tôi đã chỉ cho thấy việc chúng ta vẽ đường khả năng hữu dụng chỉ đơn giản bằng cách lấy bớt các nguồn lực của người này để cho người kia. Hãy nhớ lại câu chuyện về nền kinh tế của Robinson Crusoe, trong quá trình chuyển cam của Crusoe cho Friday, một số cam đã bị mất. Trong nền kinh tế Hoa Kỳ, chúng ta sử dụng chủ yếu hệ thống thuế và hệ thống phúc lợi để phân phối lại các nguồn lực. Không chỉ có chi phí hành chính trong việc điều hành những hệ thống này là lớn, chúng còn có những tác động khuyến khích quan trọng, ví dụ như đối với tiền tiết kiệm và quyết định làm việc của cá nhân. Phân phối các nguồn lực thông qua các hệ thống thuế và phúc lợi là tốn kém, có nghĩa rằng chính phủ có thể có những cách thức khác để đạt mục tiêu phân phối lại của mình. Một trong những cách đó là tập hợp những tính toán phân phối vào việc đánh giá các dự án của chính phủ.

__________
* Joseph E. Stiglitz (1995), (Người dịch: Nguyễn Thị Hiên và những người khác), Kinh tế học công cộng, NXB Khoa học và Kỹ thuật
_________